Trăng đã treo giữa đỉnh trời.
Đoàn người đưa tang đã sớm tản đi, tiếng ồn ào cũng dứt. Đường núi vắng lặng, chỉ còn vương lại sắc trắng nhạt của tro giấy tiền đang từ từ nguội lạnh trong màn đêm.
Ánh đèn từ thôn xóm xa xa hắt lại thưa thớt, tựa như vài đốm tâm hỏa chưa tàn của nhân gian, còn nơi này, đã trở thành góc yên tĩnh nhất giữa đất trời.
Mạnh Thắng đứng lặng một mình trước mộ.




